Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 1
Khi bóng dáng người đàn ông xuất hiện ở cửa sổ, trong nháy mắt An Ngọc Nhi cảm thấy vô cùng quen mắt, lập tức bị bạn học mới hấp dẫn kéo đến nhìn thoáng qua ảnh chụp tâm điểm bát quái mà cô ấy nói, khi phục hồi tinh thần lại, người đàn ông đã đi vào phòng học, đứng ở tяên bục giảng, gương mặt anh tuấn cực phẩm, mang theo một loại cảm giác xa cách nhàn nhạt, lại cho An Ngọc Nhi cảm giác quen thuộc đến mức quả thật không thể quen thuộc hơn, chính là người đàn ông này, mỗi buổi tối đều trưng ra một khuôn mặt lãnh đạm như vậy, lại làm cô muốn chết đi sống lại ở tяên giường.
Mà cô vừa ngẩng đầu, vừa vặn đối diện với cặp mắt màu hổ phách đẹp mắt kia của Từ Trạch, lập tức bất mãn bĩu môi, cô không nghĩ tới giáo viên chuyên ngành của mình lại là Từ Trạch, hơn nữa lúc cô ở nhà còn luôn ngốc nghếch chờ mong, Từ Trạch kia một chút tin tức cũng không tiết lộ cho cô, lại muốn nhìn bộ dáng ngơ ngác của cô có phải không?
Thật quá đáng.
Nghĩ tới đây, An Ngọc Nhi quay đầu đi không muốn nhìn anh.
Nhưng khi giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Từ Trạch vang lên, cô vẫn nghe được âm thanh thán phục của các nữ sinh bên cạnh, dù sao khuôn mặt đẹp trai, dáng người đẹp, trình độ học vấn cao, hơn nữa giọng nói còn dễ nghe, giáo viên chuyên ngành như vậy ai lại không thích chứ?
Cô biết sẽ như vậy, cho nên vừa tan học lập tức thấy được cảnh tượng đám nữ sinh chen chúc chạy tới muốn thêm phương thức liên lạc với Từ Trạch, An Ngọc Nhi không chút lưu tình co cẳng bỏ chạy.
Từ Trạch nhìn bóng dáng cô nhanh chóng rời đi, khóe miệng hơi nhếch lên, nói với mọi người, "Không cần thêm phương thức liên lạc của tôi, có vấn đề gì tôi sẽ truyền đạt thông qua lớp trưởng rồi gửi vào trong nhóm, về phần ai là lớp trưởng?
Chọn An Ngọc Nhi đi!” Sau khi ra khỏi cửa phòng học, anh lấy di động ra trực tiếp gọi điện thoại cho An Ngọc Nhi, chờ đối diện nhận máy lập tức nói thẳng, "Lên xe chờ anh, buổi chiều em không có tiết, anh biết.” An Ngọc Nhi thậm chí còn không kịp kiếm cớ cự tuyệt, đối phương đã cúp điện thoại, cô thở phì phò quay đầu, Từ Trạch giống như trời sinh chính là do ông trời phái tới để chỉnh cô, có đôi khi anh căn bản mặc kệ cô có nguyện ý hay không, dù sao Từ Trạch cũng đã sắp xếp tốt hết thảy, vốn sẽ không cho cô cơ hội cự tuyệt, mặc dù đều chỉ là một ít chuyện rất nhỏ, nhưng cảm xúc tóm lại vẫn là tích tiểu thành đại!
Từ Trạch thối!
An Ngọc Nhi đá một cước vào không khí, sau đó ngoan ngoãn đi về phía bãi đỗ xe.
Lúc cô tìm thấy xe của Từ Trạch ở bãi đậu xe, thì người đã đến rồi.
Cô quay người mở cửa ghế phụ ra, thô lỗ ném sách giáo khoa chuyên ngành ra phía sau, sau đó ngồi lên ghế phụ, khoanh tay thở phì phò: “Anh đỗ xe xa như vậy làm gì?
Hại em một hồi lâu mới tìm được, Từ Trạch xấu xa, anh cố ý có phải không?" Nói đến


Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡