⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

cùng một lúc.
Không đủ Vẫn Không đủ...
Năm giác quan dần dầm mờ nhạt, dục vọng đã tích tụ đến đỉnh điểm cuối cùng cũng bùng lên.
Đang lúc phóng thích, anh đột nhiên mở mắt ra.
Làn gió sớm thổi vào, rèm cửa khẽ lay động.
Tầm nhìn của anh bị chặn lại bởi quần áo che trên mặt, mồ hôi trên mặt anh đều bị thấm vào tấm vải xám đã trở nên sẫm màụ Lâm Trưng thở hổn hển, lồng ngực kịch liệt phập phồng.
Anh không lập tức ngồi dậy mà nắm chặt quần áo, che mặt lại vùi sâu vào.
Hồi lâu, chờ thân thể bình tỉnh trở lại.
Lâm Trưng cởi quần lót ướt át và tanh tưởi ném vào thùng rác.
Trần truồng đứng dưới vòi hoa sen, nước lạnh dội qua làn da vẫn còn nóng hổi, từ trạng thái sôi trào máu dần dần nguội lại.
Anh đứng bất động, cảm thấy có một điều gì đó trong lòng đã có dấu hiệu mất kiểm soát.
Lâm Trưng dậy muộn, anh đi ra khỏi phòng ngủ, Trần Nghiêu đã ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách xem TV.
Cô mặc một chiếc áo yếm và chiếc quần mát mẻ, đung đưa đôi chân thon dài trắng nõn.
“Buổi sáng tốt lành ” Tâm trạng của Trần Nghiêu rất tốt, tươi cười chào hỏi.
Lâm Trưng nhìn cô một lúc rồi mới trả lời “Chào buổi sáng.” Anh đến bàn ăn, rót một cốc nước lạnh uống cạn.
“Hôm nay chúng ta đi siêu thị nhé?” Trần Nghiêu nhảy khỏi ghế sô pha chạy tới, chống tay vào lưng ghế, ngẩng đầu hỏi anh.
Anh tránh đi đôi mắt lấp lánh ấy.
“Em muốn mua gì?
Có thể gọi đồ ăn bên ngoài về.” Giọng anh hơi khàn, giống như đêm qua không được ngủ ngon.
Trần Nghiêu lấy lòng đến gần “Em muốn ăn bữa cơm do anh nấu, chúng ta đi xem có gì cần mua, được không?
Anh trai, anh là tốt nhất.” Anh không tốt chút nào, trong giấc mơ anh đã làm chuyện không đứng đắn với cô.
Thấy anh rủ mắt mà không nói lời nào.
Trần Nghiêu vươn tay kéo góc áo của anh “Anh, anh làm sao vậy?
Có chỗ nào không thoải mái à?” Lâm Trưng nhìn ngón tay trắng nõn tinh tế của cô, hầu kết lăn lộn, anh im lặng nuốt nước bọt.
“Không có.” Anh nhìn cô, đôi mắt thâm thúy và sâu thẳm, “Mấy giờ rồi?” Tâm trạng của Trần Nghiêu quả thực đã tốt lên rất nhiều, không biết có phải do cô đã biết rõ được tình cảm của mình dành cho Lâm Trưng hay không, lần hòa giải này ngoài việc khiến cô cảm thấy yên tâm, càng nhiều thêm một tia ngọt ngào.
Chuẩn bị lên lớp 12, khẳng định không được bị tình cảm làm cho phân tâm.
Trần Nghiêu chỉ có thể che giấu trái tim của mình, bên cạnh Lâm Trưng chưa từng xuất hiện cô gái nào khác, chắc anh cũng sẽ không nói chuyện yêu đương vào lúc này.
Vì thế, khi lên lớp 12 cô quyết định sẽ học hành chăm chỉ và cố gắng thi cùng thành phố với Lâm Trưng.
Đợi kỳ thi tuyển sinh đại học kết thúc, cô có thể cho anh biết cô thích anh như thế nào, bọn họ có thể nói chuyện yêu đương ở trường đại học, sau đó sẽ không bao giờ...Tách ra nữa.
Trước lúc đó, cô vẫn là một cô em gái ngoan ngoãn, anh vẫn là một người anh trai ít nói nhưng làm gì cũng suy nghĩ đến cô.
Chỉ cần như vậy là đủ.
Tối hôm qua mang suy nghĩ đó đi vào giấc ngủ, cô còn mơ thấy hai người ở bên nhau, như hình với bóng, Lâm Trưng sẽ nắm tay cô đi bất cứ nơi đâụ Tựa như hiện tại.
Siêu thị rất lớn, trong khu mua sắm có diện


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡