Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

chấp nhận được, nửa người dưới vừa đau vừa rát, giờ cô đã đánh mất tri giác, thở cũng đaụ Cứ xem như cô đã chết đi, điều gì cũng không còn quan trọng nữa, cô hoàn toàn mơ màng, không hề nghe thấy những lời anh nói.
Lý Tồn Căn đợi lâu vẫn không nghe được câu trả lời như mong muốn, con ngươi anh ảm đạm, rũ mắt.
Ngủ một giấc rất dài, lúc Trần Kiều tỉnh dậy, thiếu chút nữa cô cho rằng bản thân thật sự đã chết, nhưng may là không phải, cô vẫn còn sống rất tốt.
Giờ này hẳn là buổi chiều, ánh hoàng hôn màu cam từ cửa sổ soi rọi vào, bên ngoài phòng có tiếng chó sủa cùng tiếng gà gáy, phía xa xa còn có người nông dân đang kéo trâu đi cày.
Cô nhắm mắt, cả người chết lặng, cảm giác đau nhức toàn thân quá rõ ràng, tay chân lại bị trói trên giường như cũ, mỗi một động tác đều rất khó khăn.
Trong lúc lơ đãng nhìn thoáng qua người, đột nhiên cô mở bừng mắt, còn đắp chăn,nhưng tại sao bụng cô lại căng phồng lên, cô nằm thẳng, cho nên cái khối nhô rõ ràng dưới chăn kia.
Đó là gì, cô hoảng sợ nhưng vẫn muốn biết, hai chân cô cọ xát vài cái, mới phát hiện thì ra có thứ gì đó đang nhét ở tiểu huyệt của mình, nhất định là Lý Tồn Căn làm, chất lỏng tối hôm qua ở trong bụng cô không biết đã bị anh dùng thứ gì ngăn chặn.
Trần Kiều vừa tức vừa hận, cố gắng thả lỏng rồi co bóp tiểu huyệt, muốn đẩy đồ vật kia đi, nhưng vì thứ đó quá to, cứ như muốn cắm chặt vào bên trong cô, hơn nữa nó còn rất dài, cắm vào trong một đoạn cũng khá dài, cứ co bóp xoắn qua lại như thế này không thể lấy nó ra được.
Không chỉ như thế, nó cũng rất cứng, tựa như cái nút gỗ, cô vừa cử động là khó chịu vô cùng.
Cô lăn lộn một hồi lâu, cả người toàn mồ hôi, bên dưới cô bị thứ kia bịt kín kẽ, Trần Kiều tức giận không nói nên lời.
Trùng hợp thay, cửa mở ra, cô không thích ứng kịp, cố tránh khỏi ánh mặt trời, Lý Tồn Căn bưng một chén trứng gà chưng đường đỏ đi vào.
Anh đứng ở mép giường nhìn cô một lúc, sau đó đem chén đặt ở trên ghế, muốn đỡ cô ngồi dậy, “Buông tôi ra.” Trần Kiều trừng anh, trừng đến mức mắt đã đau cả lên.
“Em ăn trứng trước đi, sau đó tôi bưng cơm cho em, ăn xong có thể ngủ được một chút.” “Tôi nói buông ra, tên khốn anh bị điếc à?” “Ngày mai tôi sẽ xuống núi, em gái tôi sẽ đem cơm đến, em ngoan ngoãn một chút, mấy ngày sau tôi sẽ cởi trói cho em.” Anh mím môi, cứ như sắp đưa ra một quyết định quan trọng, “Nếu em còn muốn trốn, tôi sẽ không tha cho em.” Trần Kiều cười lạnh, “Có bản lĩnh thì trói tôi cả đời đi.” Mua cô đã tốn không ít tiền, còn phải nuôi cô, bên cạnh đó lúc nào cũng phí tâm phí lực đề phòng cô chạy trốn, cô không tin anh không mệt.
Lý Tồn Căn không nói nữa, muốn giúp cô đắp chăn, sắc mặt Trần Kiều khó coi, khó khăn nghẹn khuất hỏi “Anh nhét thứ gì ở phía dưới tôi?” Anh hơi sửng sốt một chút, dáng vẻ vô cùng tự nhiên, “Không có gì, sẽ không làm tổn thương em.” Nhưng cô bị trướng rất khó chịu, những chất lỏng kia lại ở yên trong bụng cô, làm cô căng bụng suốt một đêm, “Lấy nó ra.” Bụng nhỏ tê dại, phía dưới đã không còn cảm giác gì nhiều nữa, nhớ đến tư thế muốn đòi


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡