Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

Tồn Căn bắt đầu cởi quần áo, lúc này cô đã hoàn toàn hoảng loạn.
Đầu gối nỗ lực muốn khép lại, đáng tiếc chỉ phí công vô ích, cho dù cô có vặn vẹo thế nào, dây thừng trói cô đều không có dấu hiệu lỏng ra.
Sắc mặt anh rất xấu, vốn dĩ khi anh cụp mắt, trông rất ngây thơ dễ mến, nhưng khi lạnh mặt thế này, lại làm cho người ta có một loại cảm giác xa cách lạnh lẽo.
“Thả tôi ra, tôi không muốn, vô lại, tội phạm cưỡng hiếp, anh có tư cách gì mà làm vậy với tôi, tôi phải về nhà, tôi không sai…” Cô cắn răng, không dám quay đầu nhìn Lý Tồn Căn.
Anh như đang tức giận, lúc xoa ngực cô, rất mạnh bạo và tàn nhẫn, Trần Kiều đau đến chảy nước mắt.
Giống như lần đầu tiên, anh chỉ biết dùng sức lực mà đối đãi.
Cả người cô nằm trần trụi trên giường, ánh đèn lờ mờ, càng làm cho bức tranh này trở nên kiều diễm, mờ ám chồng chất.
Trần Kiều không hề phối hợp, Lý Tồn Căn áp lên người cô, cô vùi mặt vào khuỷu tay, cắn răng một câu cũng không nói, miệng nhỏ ngậm chặt.
Đầu cô cố gắng né tránh không cho anh chạm vào, giằng co trong chốc lát, anh cũng không bắt buộc, quay đầu hôn vào cổ cô.
Hơi thở mang theo ướt nóng lưu loát di chuyển đến đầu nhũ hoa hoàn mỹ.
Tuy rằng Trần Kiều thon thả, nhưng ngực lại rất to, hiện tại đang nằm ngửa, hai bầu ngực cũng không rủ xuống một chút nào.
Đóa hoa đào nhỏ màu hồng phấn được anh liếm láp, quầng ngực hồng hào cũng duyên dáng vô cùng đáng yêụ Cô cảm thấy bị lăng nhục, mà anh lại tìm đủ mọi cách lấy lòng cô, khi anh hôn hít liếm mút, một trận tê dại không biết từ đâu chảy đến toàn thân, làm cô run run, Trần Kiều tức giận, cảm thấy thẹn mà nói “Anh muốn làm gì thì làm đi, đùa giỡn với tôi như vậy làm gì, dù sao tôi cũng chỉ coi như chó cắn.
Tôi sẽ không thích anh, cũng vĩnh viễn không sinh con cho anh, còn không bằng anh hãy thả tôi đi, số tiền kia… A ” Đột nhiên cô bị cắn một cái thật mạnh, lời nói nửa chừng bị đánh gãy.
Anh cưỡng ép chen vào giữa hai chân cô, từ trên cao nhìn xuống anh đã thấy toàn bộ thân thể của cô gái trẻ tuổi tươi đẹp ở trước mắt.
Anh đã gần hai mươi, vóc người cùng cơ bắp đều đang trong thời kỳ phát triển cực thịnh, người trưởng thành có thân hình cao lớn, nhưng cơ bắp của thanh niên cũng không tồi đủ lớn đủ ngạo mạn, ngực cùng đường nét trên lưng cũng vô cùng rắn chắc rõ ràng.
Toàn thân Trần Kiều đều bị khóa, lần thứ hai chạy trốn thất bại, phẫn nộ, sợ hãi, tuyệt vọng đan chéo, chịu nhiều đả kích đến mất đi lý trí, mắng người không chút lưu tình.
Nhìn thấy anh sắp thành công, cô lại kích động, giống một con cá nhảy lung tung trên thớt.
Anh mặc kệ cô ầm ĩ, cũng không quan tâm những lời mắng mỏ trong lúc tức giận của cô, chỉ lặng lẽ siết chặt eo nhỏ, nâng người cô để cô kẹp hờ lấy người anh.
Tiến đến phía trước một chút, đầu rồng thô to chọc chọc đến cửa động hồng hồng mềm mại.
Nơi đó của cô vẫn giống như lần đầu tiên nhìn thấy, trắng trẻo mập mạp giống như màn thầu vừa ra khỏi nồi, chỉ có thể tách hai cánh thịt to mộng thì mới thấy được hạt đậu nhỏ bên trong.
Miệng cô mắng muốn làm gì thì làm đi, nhưng lại ra sức chống cự sự tiếp xúc của anh,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡