Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

bé, cô bé nhanh chóng bưng một cái chén vào, đặt ở trên ghế cạnh mép giường, gọi một tiếng “Chị ơi”.
Cô nghiêng đầu liếc mắt một cái, lại là trứng luộc nấu với đường nâu, ngọt đến mức làm cô phát nôn, hai ngày nay cô luôn phải ăn món này.
Cô phiền chán mà quay đầu đi, cô bé kia nhìn cô, không biết nên làm thế nào để ra ngoài, Trần Kiều gọi cô bé lại, “Tôi không ăn, đem ra ngoài đi.” Cô đã sớm thấy được, nhóc này luôn nhìn chằm chằm cái chén không rời, chắc đã rất thèm rồi, ở nơi thôn quê này ngay cả một quả trứng gà cũng không dám ăn, cô tình nguyện cho bọn họ gấp 10 lần số tiền kia, chỉ cần thả cô đi thôi, tại sao lại không đồng ý chứ.
Trần Kiều tức giận thở phì phò, tính toán chắc phải lợi dụng cô bé này, cô bèn nói “Sao nhà em chỉ cho chị ăn thôi vậy, nhà chị ai cũng có phần cả.
Anh trai em cùng mấy người trong nhà có ăn không?” “Không có, anh của em và mẹ đều không ăn, em cũng không ăn.
Chị bị bệnh nên mẹ nói đem cho chị ăn ạ.” “Trong nhà chỉ có em, anh trai và mẹ thôi sao?
Những người khác đâu?
Ba em đâu?” “Ba em mất rồi, còn chị em thì năm ngoái đã lấy chồng.” “Nơi này là đâu vậy?
Chị chưa từng nghe nói qua, em từng nghe qua nơi ở của bọn chị chưa?
Bắc Kinh ấy, biết chủ tịch Mao không?
Bức tranh vẽ ông ấy treo ở quảng trường Thiên An Môn, mỗi ngày chị đều đi ngang nơi đó.” Cô bé kia cười không nói gì, không biết có hiểu những gì cô đang tả hay không.
Trần Kiều chửi thầm, sao lại khó ăn như vậy chứ, cô lại hỏi “Chị là Trần Kiều, em tên gì?” “Em là Hoa nhi ạ.” …Cái tên quái quỷ gì thế này, Trần Kiều lại hỏi “Anh trai em tên gì?” Hai người tán gẫu một lúc, Trần Kiều đã khai thác được một chút tin tức về gia đình này từ Lý Tồn Hoa, một nhà bốn người, chị gái đã kết hôn, trong nhà sống dựa vào nghề trồng trọt của mẹ và anh trai, hay đến mùa lên núi đào thảo dược hoặc đào khuẩn kiếm ít tiền, cô còn biết anh trai cô bé tên đầy đủ là Lý Tồn Căn, năm nay mười chín tuổi.
Mười chín tuổi, còn nhỏ tuổi hơn cô, hạ lưu, lưu manh, tuổi còn nhỏ mà đã ham muốn chuyện đó, lăn lộn với cô làm hại cô mất nửa cái mạng, ngẫm lại là tức đến hộc máụ Hoa nhi rời đi, Trần Kiều cũng không ngăn cản.
Cô ở nơi này mấy ngày, trước mắt chỉ gặp được Hoa nhi và Lý Tồn Căn, hoặc nghe âm thanh nói chuyện của những người ngoài cửa, họ không đi vào, cô cũng không biết bọn họ định làm gì với cô.
Cùng lắm nghĩ lại cũng biết, mua phụ nữ về, ngoại trừ việc sinh con thì còn tác dụng gì nữa.
Nghĩ đến này, Trần Kiều ngay lập tức đổ mồ hôi lạnh, không có khả năng cô sẽ ở lại đây, chỉ có cách đeo bám bọn họ thương lượng chuyện tiền bạc, nhưng Lý Tồn Căn cơ bản không hề để ý đến cô, làm sao bây giờ?
Cô nằm xuống giường, kéo chăn đến mũi, có mùi bồ kết nhẹ, không quá khó ngửi, cũng không hề dễ ngửi.
Đột nhiên cô nghĩ đến ngày đó Lý Tồn Căn đã cưỡng hiếp cô, những giọt mồ hôi nóng bỏng của anh lăn trên người cô, vậy…trong chăn đều là hương vị của anh ta sao?
Cô chịu không nổi, xoay người ngồi dậy, lớn tiếng kêu Hoa nhi.
Hoa nhi đến rất nhanh, trên tay cầm bút chì,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡