Chương 3
ra ngoài, em phải biết cách bài tiết đúng đắn trước.” “Sẽ dạy tư thế đầu tiên cho em, thẳng lưng, ngồi xổm bằng hai chân, sau đó tách hai chân ra, tay nắm đầu √υ", nhìn thẳng về phía tôi nói ‘Chó cái tiểu’ lại lè lưỡi ra, sau khi nghe được mệnh lệnh ‘tiểu’, em mới có thể tiểu ra.” “Không...” Chu Vãn buột miệng thốt lên.
Nhưng vừa dứt lời, cửa phòng đã mở ra.
Thứ đi vào đầu tiên không phải là người mà là chiếc roi ngựa thật dài, roi như xé rách không trung đánh lên đùi trong của cô.
“A a!” Giống như có vô số kim châm đâm vào người khi roi da đánh vào t̸h̵ιt̸ của cô, Chu Vãn đau đớn kêu lên.
Cô vừa chật vật vừa hoảng sợ chạy trốn, lục lạc tяên cổ không ngừng lay lộng theo nỗi sợ của cô, xiềng xích bị kéo chặt ra.
Một người mặc đồ đen đi tới.
Vừa định ngẩng đầu lên nhìn xem người đó là ai, roi da lại đánh vào đùi của cô, roi như thế chẻ tre không ngừng kéo tới, tяên người cô đỏ ửng vết roi.
“Chó nghịch ngợm nên dạy dỗ đàng hoàng.” giọng nói của người đàn ông vang lên, giọng điệu vẫn không chút cảm xúc nào: “Tôi sẽ không gặp em, nhưng không có nghĩa là tôi không cử người tới dạy dỗ em.
Hắn là người phụ trách chăm sóc và dạy dỗ em, nhưng chủ nhân của em vẫn là tôi, nếu mắt em nhìn những thứ không nên nhìn, tôi sẽ móc nó ra.” “Tôi sai rồi...Hu hu...Anh tha cho tôi đi, không không!
Cầu xin chủ nhân...Tha...Chó...Chó cái...” Chu Vãn run rẩy cuộn tròn cơ thể lại, cô nhắm chặt mắt, tay gắt gao che lại bộ ngực và nơi tư mật của mình.
Sự đau đớn lúc nãy đã khiến cô đổ mồ hôi mỏng, lúc này đã trở thành mồ hôi lạnh, thấm vào tận xương cốt.
Quá đau, đau đớn tột cùng khiến cô cái gì cũng nói ra được.
Người đàn ông mặc đồ đen thu roi lại, lẳng lặng đứng sau cánh cửa, cơ thể rắn chắc của hắn ta không khác gì dụng cụ, chỉ đang chờ đợi người đàn ông kia ra lệnh, đến nhìn cũng chẳng liếc nhìn dù chỉ một cái.
Đến tận lúc này, quan hệ của bọn họ như nào thì vừa nhìn đã hiểu ngay....
Chủ nhân, người huấn luyện, địa vị đê tiện nhất chính là của cô, chó cái.
Người đàn ông ra lệnh cho người mặc đồ đen rót đầy nước vào ‘chậu nước’ của chó cái, Chu Vãn lại được người đàn ông kia ra lệnh bò giống chó cái tới chỗ chậu nước, lè lưỡi 𝓁ϊếʍ nước, thật sự là phải nói là ung dung dùng lưỡi uống nước.
Sau khi Chu Vãn bị ăn roi, cô đã thức thời hơn, hơn nữa còn biết nhếch cao mông lên, hai chân tách rộng ra, theo như lời người đàn ông kia nói ‘Chó cái nên để lộ âm đạo và √υ" ɖa^ʍ.’ Người đàn ông mặc áo đen vẫn im lặng, hoàn thành tất cả mệnh lệnh của người đàn ông kia.
Người đàn ông kia nói: “Uống chậm quá, cho em thêm một phút để uống.” sau khi kết thúc một phút, Chu Vãn vẫn chưa uống hết, người đàn ông mặc áo đen chẳng chút nhẹ tay, chân dẫm lên ót cô, khuôn mặt cô bị đè ngập trong chậu nước, cô không ngừng ho sặc sụa.
...
“Chủ nhân, chó cái có thể tiểu ra chưa ạ?” Chu Vãn đặt tay lên cặp √υ" đầy đặn của mình, bên tяên còn dính nước trong suốt, cô ngẩng đầu lên nhìn đèn trần, hai chân banh rộng ra.
“Tay, tự mình chơi đùa √υ" đi.” Tay Chu Vãn niết đầu √υ" đã cảm nhận được √υ" cứng lên từ lâu rồi, đầu ngón tay cô nhẹ nhàng xoa nắn nó, cảm giác tê dại và xấu hổ cùng nhau kéo tới, cô