Chương 6
mà thong dong.
Dáng người cao lớn, đĩnh đạc, bờ vai rộng rãi, eo thon, chịu vô vàn ánh nhìn chăm chú nhưng vẫn thản nhiên như đi dạo giữa sân vắng.
Gần như chẳng có từ ngữ trần tục nào miêu tả nổi sự sang trọng, khí chất, xa cách, lạnh lùng ấy.
Thật bất công biết bao, anh còn có một gương mặt đẹp như tiên giáng trần.
Quai hàm góc cạnh, bờ môi mỏng đầy tự phụ, sống mũi cao thẳng, hàng lông mày sắc như kiếm.
Đẹp nhất là đôi mắt khiến người ta hễ gặp là khó quên.
Sâu thẳm, trong veo và tĩnh lặng tựa cặp giếng cổ, không có chút gợn sóng nào.
Đây là người châu Á Người đàn ông chỉ có mặt trong phòng tiệc một khoảng thời gian ngắn ngủi.
Bởi vì không lâu sau đó, người của nhà Sephardia đã vồn vã tiến lên, tự mình đón anh đi lên cầu thang dài xoắn ốc.
Cũng chính lúc này, Ân Tô Tô mới chú ý hóa ra sảnh tiệc ở tầng cao nhất này có một chốn "bồng lai" riêng biệt Phòng ngắm cảnh dành riêng cho một người ở phía trên cầu thang dài xoắn ốc Đó là nơi cao nhất cả Cung điện Kramaghi và cũng là nơi cao nhất toàn Florence.
Chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn xuống chúng sinh dễ như trở bàn tay.
Phòng ngắm cảnh riêng ở trên cao, chủ nhà niềm nở đi theo dẫn đường.
Không nghi ngờ gì nữa, thân phận của người này còn cao quý hơn tất cả danh môn vọng tộc còn lại.
Ân Tô Tô ngẩng đầu, thẩn thơ dõi theo.
Cửa sổ sát đất của căn phòng riêng ấy được làm từ kính chống đạn, người ta phải từ dưới ngước lên, chỉ được nhìn chứ không được phép chạm vào.
……….
Bữa tiệc linh đình tiếp tục diễn ra, người người nô nức đi cầu thang xoắn ốc lên căn phòng ngắm cảnh riêng để mời rượu, gợi chuyện.
Ân Tô Tô để ý thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế chủ tọa cầm điếu thuốc lá trên đầu ngón tay, khẽ cụp mắt.
Thậm chí anh không cần ngước lên để nhìn họ, chỉ gõ nhẹ hai cái lên bàn thôi là đã xem như lời đáp lại đầy nể nang rồi.
Cô uống rượu trái cây, thôi không nhìn lên trên nữa, hào hứng quá phải lấy điện thoại ra nhắn tin cho Lương Tĩnh.
Ân Tô Tô Trùm tới trùm tới.
Lương Tĩnh trả lời ngay lập tức Ai?
Ân Tô Tô Em không biết, nhưng là người châu Á.
Lương Tĩnh Bán được mấy món trang sức rồi?
Ân Tô Tô ...
Còn chưa khai trương nữa =.= Lương Tĩnh ...
Ân Tô Tô Tiếng "tách" vang lên, Ân Tô Tô nhanh tay tắt màn hình điện thoại, không dám đọc những tin nhắn gầm thét oanh tạc đại bác sau đó của chị Lương nữa.
Cuối cùng, thành tựu của Ân Tô Tô ít đến đáng thương, từ đầu đến cuối dạ tiệc, cô chỉ bán được một chiếc nhẫn kim cương trị giá hai mươi ngàn Euro.
Gần mười giờ tối, cơn mưa phùn rơi từ bầu trời đêm Florence xuống.
Lương Tĩnh mót quá nên đi vệ sinh, còn Ân Tô Tô thì đợi một mình ở cửa khách sạn.
Trời đổ mưa thì gió cũng nổi lên, bốn bề vắng lặng đến nỗi tưởng chừng có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Cô thấy hơi rét, không khỏi xoa cánh tay, quay đầu lại.
Đúng lúc đó, Ân Tô Tô nhìn thấy một chiếc Rolls Royce đen tuyền dừng ở ven đường.
Bốn góc của thân xe đều có một người đàn ông cao to, vạm vỡ mặc vest đen đứng canh giữ.
Họ cao trung bình một mét tám mươi lăm trở lên, màu da khác nhau, có người là người châu Âu, có người là người gốc Mỹ, nhưng điểm chung