Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

áo cứ quấn vào lại buông ra, có chút tự trách bản thân mình tự mình đa tình.
Trì Thanh Chước liếc cô một cái rồi lại mở cửa, sau đó tự mình đi vào.
Cô vẫn không nhúc nhích.
Sau khi Trì Thanh Chước đi vào, anh ấn giữ nút bên phải, cả người dựa vào tường, mắt khẽ híp lại “Phí sửa điện thoại là 2215 tệ.” ≈ 7.600.000 VNĐ Nói xong cúi người xuống ấn mở cửa, ý bảo cô đi vào.
Chung Linh do dự một lát rồi cắn răng đi vào.
Phòng anh ở đơn giản có hai phòng nhỏ, Chung Linh thấy một căn phòng mở cửa nên nhịn không được mà xem xét.
Bên trong chỉ có một cái bàn to rộng, một chiếc ghế, sau lưng là kệ sách, không có giường.
Chung Linh rũ mắt, không dám nhìn bừa nữa.
Hai người vừa vào, cô giúp việc đang nấu cơm lập tức đi ra, vừa nhìn thấy Chung Linh liền sửng sốt.
Trì Thanh Chước đưa dép trong nhà cho cô, sau đó cũng tự mình cởi giày, xong xuôi mới ngẩng đầu nói với người phụ nữ hơn 50 tuổi có dáng người mập mạp “Dì Trương, đây là bạn tôi, sau này sẽ cùng về đây ăn cơm.” Chung Linh Ai bảo sau này muốn ăn cơm với cậụ...
Dì Trương lại nhìn Chung Linh, cười hiền hoà nói được, nói xong lập tức đi vào phòng bếp dọn thức ăn ra.
Trì Thanh Chước ngồi bên bàn ăn, cầm điện thoại không biết đang xem cái gì.
Da mặt Chung Linh mỏng, không dám công khai chất vấn, chỉ rũ đầu coi như đi ăn trực một bữa.
Không biết dì Trương đã đi từ lúc nào, trong không gian yên tĩnh chỉ còn lại hai người, ngoại trừ tiếng chén đũa thi thoảng va vào nhau, còn lại không còn âm thanh khác.
Chung Linh khó có thể nuốt trôi bữa cơm này.
Ngẫu nhiên ngẩng đầu lên sẽ đụng phải tầm mắt của Trì Thanh Chước ở phía đối diện, hai mắt sáng quắc đang nhìn mình.
Giống hệt như đang đánh giá con mồi.
Chung Linh buông đũa, tay không tự giác siết chặt lại, trốn tránh khỏi ánh mắt của Trì Thanh Chước “Mình...mình no rồi.” Nói xong thì lập tức đứng dậy “Vậy mình về trước đây.” Không chờ Trì Thanh Chước trả lời cô đã nhanh nhẹn đi về phía cửa.
Nhưng còn chưa kịp đổi giày thì đã bị anh ôm từ phía sau rồi bế ngồi lên mặt tủ gỗ gần cửa, cứng rắn tách hai chân cô ra, đôi tay chống ở bên eo của cô.
Từ góc độ này, tầm mắt của Trì Thanh Chước gần như ngang hàng với cô, anh ngước mắt “Đi đâu?” Cả người Chung Linh cứng đờ, tay chẳng biết phải để đâu, chân muốn khép vào nhưng lại cảm nhận được thắt lưng rắn chắc của thiếu niên, đùi như chạm phải thứ gì nóng bỏng lại vội vàng tách ra.
Tư thế sắc tình lại phóng đãng.
Khoảng cách giữa cả hai rất gần, Chung Linh nhìn vào đôi mắt đen nhánh của anh, hoảng loạn nhận ra ảnh ngược của mình trong mắt anh.
Cô cảm nhận được hơi thở của anh, vào lúc anh cúi gần xuống, Chung Linh vội quay đầu đi, nhỏ giọng lắp bắp “...Mình muốn về nhà...” Tay Trì Thanh Chước tà vạt áo của cô vói vào, bàn tay chạm được phần lưng nhẵn nhụi, nhận thấy cả người cô khựng lại rồi bắt đầu run lên.
Trì Thanh Chước gác cằm lên vai cô, ngon tay chạm đến khuy cài áo lót, nhẹ nhàng kéo về phía sau, toàn bộ bàn tay bao trùm lên lưng cô rồi vuốt ve.
“Còn sớm mà.” Anh ghé sát bên tai cô rồi nói.
Thân thể hai người dán sát vào nhau, hầu như ngay lập tức Chung Linh đã cảm nhận được vật cứng chọc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡