Chương 5
vì hổ thẹn mà đỏ lên, giống hệt như nụ hoa ngại ngùng sắp nở.
Vừa nhìn đã biết rất non lại còn mềm.
Khi Trì Thanh Chước nhìn thấy cô co rúm lại thì vươn tay cầm lấy điện thoại từ trong tay cô.
Lòng bàn tay chạm vào vết nứt, hầu kết Trì Thanh Chước lăn lộn, từ trong xoang mũi “ừ” một tiếng.
Chung Linh nhìn anh, vừa lúc đối diện với đôi mắt đầy chăm chú ấy.
Bốn mắt nhìn nhau, nhịp tim của cô trật đi một nhịp, vô cùng khẩn trương.
Sau một lúc Chung Linh mới quay mặt đi, hấp tấp nói “Mình là Chung Linh...ở lớp A4...” Nói xong cô lại quay sang chỉ vào lớp học bên cạnh cầu thang, vội vàng nói “Là...là lớp này.
Mình không có ý muốn chống chế đâu mà...” “Vậy khi nào trả?” Chung Linh còn đang mải thanh minh thì anh đã mở miệng hỏi.
“Mình...có tiền thì sẽ trả ngay.” “Ồ, nhưng tôi không chờ lâu vậy được.” Sau khi nghe anh nói vậy thì Chung Linh sửng sốt, tựa hồ không nghĩ anh sẽ hùng hổ doạ người như vậy.
Cô ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy ánh mắt của anh nặng nề, trên mặt không có nhiều cảm xúc “Xin lỗi cậụ..bây giờ mình thật sự...không có tiền...” Lần đầu tiên Chung Linh cảm nhận được sự chật vật với người khác phái, lại bởi vì từng câu từng chữ ép sát của đối phương mà khó nén ấm ức.
Nghe thấy thanh âm của cô càng ngày càng thấp, đầu cũng rũ xuống để lộ ra cần cổ mảnh khảnh.
Trì Thanh Chước nhìn người trước mắt, sau một lúc lâu mới nhàn nhạt nói tiếp “Vậy đền bằng thứ khác đi.” Chung Linh nhìn anh, môi khẽ nhếch, mắt hạnh mở to có vẻ nhu nhược đáng thương.
“Ví dụ như, trong một tháng tôi gọi lúc nào phải đến lúc đó, sai gì làm nấy.” Trì Thanh Chước cúi đầu nhìn màn hình điện thoại vỡ nát “Hết một tháng thì xoá nợ.” Chung Linh còn chưa kịp phản ứng lại.
“Không muốn à?” Trì Thanh Chước nhìn cô.
“Không phải...nhưng mình chẳng biết phải làm gì cả.” “Đến lúc đó sẽ biết.” Nói xong liền nghênh ngang rời đi, để Chung Linh còn đứng tại chỗ, quay đầu nhìn về bóng lưng thẳng tắp của thiếu niên, trong không khí hình như còn giữ lại hơi thở sạch sẽ mát lạnh ấy.
Thật sự không thể nói anh là một người tốt tính.
Nhưng một tháng chắc sẽ trôi qua nhanh thôi.
Nếu chỉ là làm bài tập, hay chạy chân vài việc vặt, Chung Linh cảm thấy cũng không phải rất khó chấp nhận.
Ngày hôm đó, sau khi Trì Thanh Chước về đến nhà thì tuỳ tay ném chiếc điện thoại ở trên bàn, có vẻ chẳng hề quan tâm.
Áo hoodie màu đen cùng áo thun trắng bị cởi ra, lộ ra bả vai rộng rãi săn chắc, thiếu niên bên ngoài mảnh khảnh, bên trong lại là cơ bắp có lực.
Mặt anh không chút cảm xúc, cầm lấy khăn lông rồi đi vào nhà tắm.
Ngủ muộn lại phải dậy sớm khiến Chung Linh vừa đến phòng học đã buồn ngủ rã rời.
Cố gắng lắm mới xong tiết tự học buổi sáng, Chung Linh khoanh tay lại rồi vùi mặt xuống bàn học, muốn tranh thủ nghỉ ngơi một lát.
Hồ Nguyệt đã nhận ra có gì đó không ổn bởi giọng nói yếu ớt và gương mặt mệt mỏi của Chung Linh “Tối qua cậu làm gì mà như không được ngủ vậy?” Chung Linh lẩm bẩm “Mình làm bài tập.” “Má ơi, Chung Linh cậu được lắm.
Còn chư lên lớp 12 mà cậu đã bắt đầu chăm chỉ như vậy rồi à?” Hồ Nguyệt tấm tắc lấy làm lạ.
“...Cũng không phải.” Trần Mạc ngồi phía sau thấy sắc mặt Chung Linh không tốt, sau khi hết giờ