Chương 28
khi tỉnh dậy chẳng còn lưu lại chút dấu tích.
Biết đâu một ngày nào đó trong tương lai, cậu lại tình cờ bắt gặp một khung cảnh quen thuộc đến lạ lùng.
Chiều thứ Sáu tan trường báo hiệu một kỳ nghỉ cuối tuần sắp tới, không khí lúc nào cũng có phần vui vẻ hơn những ngày khác.
Giữa dòng người tan học, Đới Kha bắt gặp bóng dáng Phúc Hai Ngón, lòng cậu chợt nghĩ đến Lương Mạn Thụ Không biết bây giờ cô bé học ở đâu, cái trung tâm bảo trợ xã hội ấy cách trường Tiểu học Sơn Vĩ của nó xa tít tắp, có đi bộ đến tối mịt cũng chẳng tới nơi.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Đới Kha lại lẳng lặng bám theo Hai Ngón.
Kim Linh gọi giật mấy tiếng Đại D từ phía sau, nhưng Đới Kha cứ như người mất hồn, chẳng hề đoái hoài.
Cô bé đành phải chạy bổ tới chặn ngay trước mặt cậu, thở không ra hơi hỏi – Sao mày lại đi đường này?
Mày chuyển nhà rồi hả?
Đới Kha đáp cụt lủn – Có chút việc.
Kim Linh hỏi dồn – Việc gì thế?
Đới Kha nghẹn họng trong giây lát.
Cậu không thể thú nhận mình định đến trung tâm bảo trợ xã hội, bởi lần trước chính miệng cậu đã hùng hồn tuyên bố sẽ không đợi Lương Mạn Thụ Cậu gắt – Mắc mớ gì tới mày Kim Linh nhìn cậu đi được vài bước, đoạn nheo mắt trêu – Đại D, không phải mày đang lén lút đi hẹn hò với em nào xinh đẹp đấy chứ?
– Mày bị điên hả con Linh Heo kia – Đới Kha quẳng lại một câu rồi tiếp tục bám theo Hai Ngón, vì cậu vẫn chưa rành đường từ trường đến đường Phú Nguyên.
Trung tâm bảo trợ xã hội mở một cánh cửa nhỏ.
Bác bảo vệ ngồi ngay cổng đợi lũ trẻ tan học về, nhưng chỉ có vào chứ không có ra.
Hai Ngón vừa vào trong đã mất hút, chẳng biết Lương Mạn Thu đang ở nơi nào.
Hay là cô bé không còn ở đây nữa rồi?
Đới Kha khum hai tay quanh miệng, hét lớn vào trong sân – Cún Còi ơi Giọng cậu trong trẻo vút cao, nhưng cũng vì gắng sức hét mà mặt đỏ bừng lên.
Tiếc thay, người xuất hiện đầu tiên lại chính là bác bảo vệ.
Ông ta hùng hổ bước tới quát – Lại là mày à?
Tuần trước mày cũng đến đây rồi, phải không?
Đới Kha đứng trước mặt ông ta, vai đeo ba lô, mình mặc đồng phục trường Tiểu học Thúy Điền, trông ra dáng một học sinh ngoan ngoãn.
Nếu không phải vì tiếng gọi “Cún Còi” y hệt lần trước, có lẽ bác bảo vệ đã chẳng thể nhận ra cậụ Đới Kha chỉ lùi lại hai bước theo phản xạ tự vệ, rồi gân cổ lên phân bua – Con có làm gì đâu ạ.
Bác bảo vệ xẵng giọng – Ban ngày ban mặt đến đây gào thét cái gì?
Đới Kha cãi lại – Con có gọi bác đâụ Bác bảo vệ trợn mắt – Mày nói cái gì?
Ngon thì nói lại một lần nữa xem nào?
Đới Kha vừa quay đầu định bỏ đi thì sau lưng bỗng vẳng lại một tiếng gọi khẽ, tựa như cậu nghe nhầm – Anh ơi.
Cậu quay phắt người lại, quả nhiên thấy Lương Mạn Thu đang đứng ngoài hành lang tầng hai vẫy tay với mình.
Cô bé liền quay người chạy vội xuống cầu thang, mái tóc buộc hai bím rối bù, lao thẳng đến chỗ cổng sắt.
– Đấy là anh trai con ạ.
– Lương Mạn Thu vội vàng giải thích với bác bảo vệ.
Bác bảo vệ hừ một tiếng – Anh em cái gì, du côn du đãng thì có.
Mặt mày sưng lên vì cố nén giận, Đới Kha nói