Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

mờ tầm mắt của con người.
Chu Thần Diệp tựa như biến mất khỏi thế gian, cũng không hề chủ động liên lạc với cô.
Sức khỏe của Nguyễn Nam Tô không tốt, mỗi lần đau đầu phát sốt là lại quằn quại gần nửa tháng, cũng chính vì vậy mà Chu Thần Diệp mới đặc biệt chú ý đến sức khỏe của cô, bình thường thậm chí còn không để cô dính gió lạnh.
Mà lần này cô lại hứng gió lạnh cả nửa ngày, cuối cùng dẫn đến ngày hôm sau tỉnh lại phát sốt cao.
Đêm hôm đó cô ngủ trong mộng mị, lúc thì mơ thấy quán bar nơi bọn họ gặp nhau lần đầu, lúc thì mơ thấy hôn lễ long trọng kia, lúc lại mơ thấy gương mặt cay nghiệt của Thẩm Giảo đang cười nhạo cô.
Nguyễn Nam Tô ấm ức vô cùng, cảm thấy cô ta đang châm ngòi ly gián, bèn quay đầu hỏi người đàn ông bên cạnh "Thần Diệp, cô ta nói anh không yêu em, cô ta đang nói hươu nói vượn đúng không?" Chu Thần Diệp cúi đầu trong ánh mắt đầy chờ mong của cô.
Anh ta cúi thấp mặt, cũng không phải hôn cô mà là tiến đến bên tai cô, sau đó tuyệt tình trả lời cô "Cô ta nói không sai, tôi quả thật không yêu em." Cô ta nói đúng.
Tôi không yêu em.
Trong lúc ngủ mê, trái tim của Nguyễn Nam Tô đột nhiên đau nhức, cô mở choàng mắt ra.
Cơ thể cô nóng dữ dội, rồi lại cảm thấy rất lạnh, hơn nữa mu bàn tay cũng lạnh như băng.
Dì Đồng thấy cô mở mắt thì cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm "Vừa sáng ra cô đã sốt đến 39 độ, dọa tôi sợ chết khiếp " Nguyễn Nam Tô há miệng muốn nói, lại phát hiện cổ họng đau dữ dội.
Cô đưa một ánh mắt biết ơn về phía dì Đồng, sau đó lại nhìn sang bên cạnh bà ấy.
Người đàn ông có thân hình cao lớn, khuôn mặt ấy trước nay vẫn luôn ôn hòa, làm cho người ta có một loại cảm giác thanh lịch sâu sắc.
"Bác sĩ Tưởng..." Nguyễn Nam Tô cố nén giọng đau nhức, mở miệng chào hỏi anh.
Khó trách trên tay có cảm giác lạnh như băng.
Thì ra là anh truyền nước cho cô......
Tưởng Chính Trì mỉm cười, khẽ gật đầu với cô "Cơ thể cô bị nhiễm gió lạnh dẫn đến cảm mạo, tôi kê cho cô một ít thuốc, nhớ uống đúng giờ." Anh đứng bên cửa sổ, ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào mặt, miêu tả ra sườn mặt hoàn mỹ không một chút tỳ vết.
"Được." Nguyễn Nam Tô uể oải gật đầu, "Cảm ơn anh." Tưởng Chính Trì không nhấn mạnh với cô rằng không cần phải nói lời cảm ơn.
Cô đã bệnh thành như vậy, khuôn mặt gầy yếu tái nhợt đến bệnh hoạn kia làm cho người ta chỉ nhìn đã cảm thấy đau lòng không thôi.
Cũng không biết tại sao Chu Thần Diệp có thể hạ quyết tâm đối xử với cô như thế.
Tưởng Chính Trì điều chỉnh tốc độ thuốc chậm lại một chút, lại lo lắng dặn dò "Ngày mai tôi sẽ đến truyền nước cho cô, cô chú ý không được để nhiễm gió lạnh nữa, nếu không bệnh tình sẽ nặng thêm." Nguyễn Nam Tô lại gật đầu đáp lại.
Cô sốt cao chưa hạ, hơn nữa còn đau đầu, lúc này đầu óc đang cực kỳ hỗn loạn, cơ thể càng khó chịu muốn chết, ngay cả xương cốt cũng đau nhức vô cùng.
"Vậy cô nghỉ ngơi trước đi, chúng tôi ra ngoài trước." Nói xong câu cuối cùng, Tưởng Chính Trì gọi dì Đồng ra khỏi phòng ngủ.
Anh biết hiện tại Nguyễn Nam Tô rất đau đầu, con người lúc bị bệnh sợ nhất là ồn ào, cần không gian yên tĩnh để nghỉ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡