Chương 27
ngoãn không giãy dụa nữa.
Bóng dáng một chiếc xe máy xuất hiện, đi kèm theo nó là ánh sáng càng ngày càng rõ trước mắt.
Sau đó chiếc xe dừng lại.
Một giọng nam mang khẩu âm địa phương mang lên "Ở đây có một cái xe này." "Đừng động vào, chúng ta cũng không biết nó là của ai." "Có muốn đi xem một chút không, ngộ nhỡ có chuyện gì xảy ra thì sao?" Tưởng Xuyên cẩn thận nghe trong chốc lát, rồi kéo Tần Đường ra ngoài, nhìn hai người kia nói "Là tôi, Tưởng Xuyên." "A, thì ra là Tưởng Xuyên " Giọng nói người kia đượm vẻ kinh hỉ.
"........A?" Hai người lúc này mới phát hiện ra phía sau Tưởng Xuyên còn có một cô gài nữa, mặt vô cùng trắng, đôi mắt đen nhánh, trong vắt như suối.
Là một cô gái vô cùng xinh đẹp.
Quan trọng nhất là, Tưởng Xuyên không mặc áo, cạp quần trong lộ ra ngoài còn có chút ẩm ướt.
Con đường kia dẫn tới miệng giếng, tất cả thôn dân đều biết.
Tưởng Xuyên dẫn một cô gái xinh đẹp đến đây làm cái gì đây Tần Đường nhìn về phía hai người đàn ông đi xe máy, trông vô cùng thuần phác.
Tay dùng sức một chút rút ra khỏi tay Tần Xuyên, sắc mặt vẫn thản nhiên như cũ.
Tưởng Xuyên chợt nhớ tới lúc nãy khi cô gọi tên anh, ngón tay liền cọ cọ, cố gắng xua đi cảm giác mềm mại khi tiếp xúc hồi nãy.
Anh nhìn về phía hai thôn dân trước mặt "Nếu gặp hai người ở đây rồi thì tôi sẽ không vào nữa." Hai thôn dân liền nhếch miệng cười, vô cùng vui vẻ "Anh lại mang đồ tới cho tụi nhỏ sao?" Tưởng Xuyên chỉ vào Tần Đường "Cô ấy là Tần Đường, đồ là do cô ấy quyên." "Ồ ồ, cảm ơn cô Tần......." Hai thôn dân liên tục nói lời khách sáo.
Tưởng Xuyên cầm áo phông vắt trên xe "Được rồi, vậy bọn tôi về trước đây." Thôn dân kia lại hỏi "Vậy mai anh sẽ tới nữa chứ?
Thằng nhóc nhà tôi hai hôm trước còn nhắc đến anh suốt đó " Tần Đường đi tới, Tưởng Xuyên đã ngồi trên xe máy, đang mặc áo.
Có tận hai chiếc đèn pha xe chiếu vào nên rất sáng, cô nhìn rõ được trên người anh ta có mấy vết sẹo rất rõ, còn có một vết kéo dài đến tận thắt lưng, thoạt nhìn có chút sợ hãi.
Anh đáp "Để xem đã." Tiếp theo quay lại nhìn cô "Lên xe." Tần Đường thu hồi ánh mắt, trèo lên xe.
Trên đường về gió còn lớn hơn lúc đi.
Tốc độ của Tưởng Xuyên vẫn như cũ, trên người có hương vị sạch sẽ, mát lạnh của nước giếng, rất dễ chịụ Tần Đường có chút hối tiếc vì đã không đi tắm.
Cô dán sát sau lưng Tưởng Xuyên, không nặng không nhẹ hỏi "Trước kia anh là người như thế nào?" Người thường chắc chắn sẽ không có nhiều vết sẹo như vậy trên người.
Điều duy nhất cô có thể nghĩ đến chính là loại công việc phải liếm máu trên đao.
Cũng không biết anh ta có nghe được không, cô cũng không nghe được câu trả lời.
Mà cô cũng không hỏi lại nữa.
Một lát sau, giọng nói trầm thấp của Tưởng Xuyên truyền đến "Cũng không phải là loại người tốt lành gì." Tần Đường nhìn chằm chằm cái gáy của anh ta, tóc anh ta nhìn qua vừa cứng lại vừa khô, dù có đang ướt vẫn dựng đứng lên, mà trên thực tế, cả người anh ta cũng đều toát ra sự cứng rắn, tính tình cũng ngang ngạnh.
Thật khó mà tưởng tượng được một người đàn ông như thế này lại đi làm công việc tình nguyện.
Nhưng anh ta lại thực sự làm loại công việc như thế