Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

kéo mạnh cô trở lại giường.
Rõ ràng là một người đang bị bệnh nhưng sức mạnh lại lớn đến phi lý.
Đồng Niệm không có lấy một chút sức phản kháng nào, loạng choạng ngã xuống giường, nửa thân trên lại một lần nữa đè lên người Thẩm Thuật Bạch.
Thẩm Thuật Bạch uể oải hé mắt nhìn cô, nói "Còn ồn nữa là tôi hôn cậu đấy." Đồng Niệm theo bản năng mím chặt môi ".." Nhưng mím môi xong, Đồng Niệm lại nghĩ chắc chắn Thẩm Thuật Bạch đang hù dọa mình.
Anh vốn rất giỏi nói mấy lời lừa lọc để dọa cô, vậy mà lần nào cô cũng trúng kế, lần nào cũng mắc mưu, mỗi lần lại là một kiểu lừa khác nhaụ Nhưng Đồng Niệm lại sợ Thẩm Thuật Bạch sốt đến mức lú lẫn, bị ấm đầu mà hôn mình thật, sau đó mối quan hệ giữa hai người sẽ trở nên mập mờ chẳng ra làm sao cả.
Sau khi cân nhắc, cô đành phải ngoan ngoãn im lặng.
Thấy dáng vẻ ngoan ngoãn một cách không cam lòng của cô, gương mặt lạnh lùng của Thẩm Thuật Bạch dịu lại trong giây lát.
Nhưng cũng chỉ trong một khoảnh khắc đó thôi, anh đã buông tay Đồng Niệm ra, lạnh lùng hỏi "Ai cho cậu vào đây?" Thấy anh buông tay, Đồng Niệm vội vàng bật dậy, lùi ra một khoảng cách an toàn.
Xác nhận Thẩm Thuật Bạch không thể tóm được mình nữa, cô mới nói "Chẳng ai cho tôi vào cả, tôi tự muốn vào đấy." Thẩm Thuật Bạch nghe vậy cũng không có phản ứng gì, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Đồng Niệm cảm thấy phản ứng của Thẩm Thuật Bạch này thực sự rất kỳ lạ.
Lúc thì đòi hôn cô, giống hệt cái gã Thẩm Thuật Bạch "miệng lưỡi trơn tuột" mà cô quen; lúc lại lạnh lùng như thể hoàn toàn không quen biết cô.
Trong căn phòng chỉ còn lại tiếng thở của hai người, Đồng Niệm không chịu nổi bầu không khí quái dị này nên lên tiếng phá vỡ sự im lặng "Rốt cuộc cậu là Thẩm Thuật Bạch nào?" Thẩm Thuật Bạch nghiêng đầu nhìn cô, lông mày vẫn hơi nhíu lại, như thể không hiểu cô đang nói gì.
Đồng Niệm không cam lòng, tưởng anh không biết thân phận thật của mình nên mới giả vờ không quen, cô bèn tiết lộ tất cả về bản thân "Tôi là Đồng Niệm đây, chúng ta quen nhau từ lúc một tuổi, bốn tuổi đi học mẫu giáo cùng nhau, là bạn từ thuở nhỏ, là oan gia ngõ hẹp của cậu đây." Ánh mắt Thẩm Thuật Bạch có chút dao động.
Khi Đồng Niệm tưởng rằng cuối cùng anh cũng nhận ra mình, Thẩm Thuật Bạch lại cau mày, nhìn cô với vẻ mặt không thể hiểu nổi.
Anh nói "Nếu có chứng hoang tưởng thì đi chữa đi, tôi không có cô bạn thuở nhỏ nào như cậu cả." Đồng Niệm mơ hồ cảm thấy câu sau của anh nghe rất quen tai, nhưng nhất thời không nhớ ra đã nghe ở đâụ Nhưng cô đã hiểu rõ ý nghĩa trong lời nói của Thẩm Thuật Bạch rồi.
Thẩm Thuật Bạch này thực sự không phải người mà cô quen.
Rõ ràng diện mạo, chiều cao, tính cách, cho đến giọng điệu nói chuyện và thái độ đối xử với cô đều tương đồng đến thế, vậy mà lại không phải là anh.
Chút hy vọng nhỏ nhoi về việc gặp được người quen ở thế giới khác của Đồng Niệm lập tức tan biến như thiêu thân lao vào lửa.
"Được rồi." Đồng Niệm gượng gạo nhếch môi, khẽ nói "Cũng coi như là một tin tốt, ít nhất thì.." Ít nhất thì Thẩm Thuật Bạch kia vẫn còn sống sờ sờ, chưa chết.
Nếu Thẩm Thuật Bạch này đã không phải người cô quen, Đồng Niệm không muốn lãng phí thời gian ở đây nữa.
"Trưa nay tôi uống hơi nhiều, mấy lời vừa rồi đều là nói sảng thôi, cậu đừng tin."


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡