Chương 7
khác gửi thư tình cho Quý Nhiên, nhưng cô ấy cũng thích Quý Nhiên mà.
Sau đó Tô Tri Hạ lại sực nhớ ra, hình như Đồng Niệm vẫn chưa biết cô ấy thầm mến Quý Nhiên..
Đồng Niệm không muốn phí thời gian ở đây nữa, cô gạt tay Quý Nhiên ra, nói với Tô Tri Hạ "Hai người cứ tự nhiên bàn bạc chuyện thư tình nhé, tớ có việc, xin phép đi trước." Dứt lời, Đồng Niệm không dừng lại một giây nào, chạy thẳng ra khỏi nhà ăn, chẳng màng đến việc sau đó Tô Tri Hạ và Quý Nhiên sẽ nói những gì.
Phòng y tế cách nhà ăn khá xa, Đồng Niệm phải bắt xe buýt nội khu của trường để tới đó.
Khi đến nơi, chẳng hiểu sao cô bỗng thấy lo lắng lạ thường.
Sở dĩ cô sốt sắng khi nghe Thẩm Thuật Bạch bị sốt là bởi vì lúc mới xuyên đến thế giới này, cô cũng bị sốt nhẹ.
Mặc dù uống thuốc là khỏi ngay trong ngày, cô vẫn nghi ngờ cơn sốt có thể là do cơ thể chưa thích ứng được với thế giới mới.
Vậy, liệu có khả năng nào sáng nay Thẩm Thuật Bạch thực sự không nhận ra cô, còn bây giờ mới là lúc anh thực sự xuyên không tới không?
Sau đó, Đồng Niệm lại nghĩ đến một vấn đề khác.
Cô xuyên tới đây là vì cô đã chết.
Nếu Thẩm Thuật Bạch cũng xuyên tới đây, vậy thì Thẩm Thuật Bạch ở thế giới thực..
cũng chết rồi sao?
Đứng trước cửa phòng y tế, Đồng Niệm không biết mình có nên đẩy cửa bước vào hay không.
Có vẻ như cô không thể chấp nhận được sự thật rằng Thẩm Thuật Bạch đã qua đời.
Đồng Niệm cảm thấy đáng lẽ hạng người xấu xa như Thẩm Thuật Bạch phải là "tai họa để lại ngàn năm" mới đúng, sao có thể chết sớm như vậy được?
Đồng Niệm không rõ điều kiện để xuyên sách có đúng là phải chết hay không, nhưng cô thực sự hơi do dự, không muốn đẩy cánh cửa trước mặt này ra cho lắm.
Cuối cùng, chính giáo viên ở phòng y tế đã mở cửa để đi ra ngoài, suýt chút nữa đã va phải Đồng Niệm đang đứng sừng sững ở đó.
"Ôi trời, làm tôi giật cả mình Em đứng ở cửa làm gì thế?
Trong người không khỏe à?" Thấy sắc mặt Đồng Niệm trắng bệch, cô giáo phụ trách y tế vội vàng nghiêng người nhường đường, hỏi "Em học khối nào lớp nào?
Lại đây ngồi đi, nói cô nghe xem em không khỏe ở đâu nào?" Đồng Niệm bị cô giáo nhiệt tình kéo vào trong, cô vội nói "Dạ không phải, em không khó chịu, em đến tìm người ạ." Cô giáo ngẩn người "Tìm người?" Hiện giờ trong phòng y tế chỉ có một người đang nằm, cô giáo chẳng cần suy nghĩ đã chỉ vào phòng bên trong, nói "Tìm Thẩm Thuật Bạch hả?
Em ấy vừa uống thuốc xong, chắc giờ đang ngủ rồi." Đồng Niệm rơi vào thế "đâm lao phải theo laó, cô chỉ có thể căng mặt cảm ơn cô giáo nhiệt tình rồi bước một bước lại ngập ngừng ba bước tiến về phía phòng nghỉ.
Trường quý tộc có cả phòng y tế cực kỳ rộng lớn, trong phòng nghỉ còn chia ra các phòng đơn, phòng đôi.
Đồng Niệm có linh cảm một người như Thẩm Thuật Bạch chắc chắn sẽ ngủ phòng đơn, anh ghét nhất là ở chung với người khác.
Và cô đã đoán đúng.
Qua cửa sổ kính của phòng đơn, Đồng Niệm nhìn thấy sau tấm rèm giường khép hờ có bóng người đang nằm.
Đồng Niệm âm thầm áp mặt vào cửa quan sát một lúc, xác nhận Thẩm Thuật Bạch bất động, thực sự đã ngủ say, cô mới rón rén đẩy cửa, nhón chân như kẻ trộm mò đến bên giường.
Vén rèm giường lên, Đồng Niệm nhìn thấy Thẩm Thuật Bạch năm mười tám tuổi đang