Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

người mà Đồng Niệm cực kỳ quen thuộc trước khi xuyên sách.
Đó là bạn từ thuở nhỏ, là kẻ thù không đội trời chung của cô, là đối thủ mà cô có chết cũng không quên được, là người đàn ông từng thề chết cũng không nhìn mặt nhau Thẩm Thuật Bạch Mặc dù khuôn mặt trước mắt trẻ ra mười tuổi, Đồng Niệm vẫn chắc chắn đối phương chính là Thẩm Thuật Bạch.
Nhưng tại sao Thẩm Thuật Bạch lại nói không quen cô?
Chẳng lẽ Thẩm Thuật Bạch ở thế giới này chỉ tình cờ giống người cô quen thôi sao?
Hay anh không phải Thẩm Thuật Bạch mà cô nghĩ?
Nhìn cậu nam sinh ở cửa có biểu cảm lạnh lùng không hề thay đổi, niềm vui sướng khi gặp được người quen ở thế giới xa lạ vừa nhen nhóm trong lòng cô đã tan biến sạch sành sanh.
Đồng Niệm mấp máy môi, cô vẫn không cam lòng nhìn chằm chằm Thẩm Thuật Bạch rất lâu, mãi đến khi đối phương hơi khó chịu nhíu mày, nhìn cô với vẻ khó hiểu, cô mới hoàn toàn từ bỏ ý định.
Hình như thực sự không phải là Thẩm Thuật Bạch kia.
Nếu thực sự là Thẩm Thuật Bạch, cô nhìn anh như vậy, chắc chắn anh đã sớm buông lời độc địa, hỏi xem trên mặt có viết chữ gì không mà cứ nhìn mãi rồi.
Còn Thẩm Thuật Bạch này chỉ lặng lẽ nhìn lại cô rồi lại thản nhiên dời mắt đi, như thể thực sự không quen biết cô, chẳng có lấy một chút hứng thú nào.
Đồng Niệm lập tức chán nản, cô mím môi, thất vọng nói với Quý Nhiên "Không quen." Quý Nhiên "?" "Ý gì đây?" Sao cô gái này tặng thư tình cho cậu mà lại cứ liếc mắt đưa tình với cái tên Thẩm Thuật Bạch kia thế?
Vừa rồi thì mặt mày hớn hở, giờ lại tràn đầy thất vọng, định diễn kịch lật mặt ở đây đấy à?
Đồng Niệm liếc nhìn bức thư tình trong tay Quý Nhiên, nhớ lại lời cậu vừa nói, cô lắc đầu bảo "Bức thư tình này do người khác gửi cho cậu, cậu tự xem đi." Nói xong, Đồng Niệm cũng chẳng còn tâm trạng ở lại đây nữa.
Cô hờ hững vẫy tay với Quý Nhiên rồi bước chân đi ra cửa.
Khi đến cửa lớp, Thẩm Thuật Bạch bước sang một bên để nhường đường cho cô.
Đồng Niệm cúi đầu đi ngang qua anh, ngửi thấy mùi hương gỗ mát lạnh thoang thoảng trên người đối phương.
Đó là mùi hương mà Thẩm Thuật Bạch từng thường dùng.
Tiếc thay, Thẩm Thuật Bạch này không phải là người kia.
Đồng Niệm hơi thất vọng, rời đi mà không hề ngoảnh đầu lại.
Mãi cho đến khi quay lại lớp học của mình, uể oải nằm gục xuống bàn, Đồng Niệm mới sực nhận ra một chuyện.
Khoan đã.
Lúc nãy trong đầu nhắc nhở cô, trong hai cậu nam sinh vừa rồi, một người là nam chính Quý Nhiên, một người là nam phụ Thẩm Thuật Bạch.
Nam phụ Thẩm Thuật Bạch Cái tên Thẩm Thuật Bạch này là nam phụ?
Cái người mà cô sẽ phải "làm" một trận ra trò trong truyện, làm đến mức sập cả giường..
chính là Thẩm Thuật Bạch sao?
Đầu óc Đồng Niệm mụ mị, cô cảm thấy mình khó có thể bình tâm lại sau cú sốc này.
Tuy Thẩm Thuật Bạch này có thể không phải là người cô quen, nhưng khuôn mặt anh giống hệt Thẩm Thuật Bạch mà cô biết.
Anh gần như là bản sao của Thẩm Thuật Bạch năm mười tám tuổi, từ chiều cao, vóc dáng đến diện mạo, thậm chí cả ánh mắt khi nhìn người khác đều khiến cô thấy thân thuộc vô cùng.
Chắc trên đời này không có chuyện trùng hợp đến mức nhân vật trong sách lại giống hệt người ngoài đời thực đâu nhỉ?
Hay là Thẩm Thuật Bạch gặp vấn đề về ký ức?
Đồng Niệm nghĩ tới nghĩ lui nhưng không


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡