Chương 18
hơi khom người hôn cô.
Phần cổ áo bị cô túm chặt tì vào yết hầu, khiến yết hầu anh khẽ chuyển động chậm rãi.
"Đừng kéo mạnh quá." Thẩm Thuật Bạch áp sát vào môi cô, thở dốc "Tôi sắp bị cậu kéo đến ngạt thở rồi." Đồng Niệm tức khắc như bị lửa thiêu vào tay, "vèó một cái buông tay mình ra.
Sau đó, cô nghe thấy Thẩm Thuật Bạch phát ra một tiếng cười khẽ.
Lúc này, Đồng Niệm mới sực tỉnh Chẳng phải cô muốn đẩy anh ra sao?
Sao lại còn như bị hôn đến nghiện luôn rồi thế này?
Đồng Niệm đột nhiên tỉnh táo lại, lý trí quay về.
Chẳng biết lấy đâu ra sức lực, cô dứt khoát đẩy mạnh Thẩm Thuật Bạch ra.
Thẩm Thuật Bạch lùi lại một bước, đôi mi hơi rũ xuống, nhưng tầm mắt vẫn dán chặt vào Đồng Niệm không rời.
Chẳng biết là vô tình hay cố ý, trong lúc Đồng Niệm đang bịt miệng mình với vẻ mặt không thể tin nổi, mặt đỏ bừng đối diện với ánh mắt của anh, Thẩm Thuật Bạch lại thong thả liếm nhẹ cánh môi ngay trước mặt cô.
Trong nháy mắt, ngay cả cổ của Đồng Niệm cũng đỏ bừng lên.
"Cậụ.
Cậụ." Nụ hôn đầu của Đồng Niệm mất rồi, cô tức giận đến mức muốn giết người, nhưng vừa định nói chuyện, dường như đầu lưỡi vẫn còn đọng lại cảm giác bị Thẩm Thuật Bạch mút mát, khiến cô nói năng không thành lời, tức đến mức líu cả lưỡi.
Thẩm Thuật Bạch vươn tay lau đi vệt nước vương trên môi, sau đó anh hơi ngẩng đầu, nhìn Đồng Niệm với vẻ lạnh lùng và kiêu ngạo, nói "Tôi khuyên cậu nên coi chuyện ngày hôm nay như chưa có gì xảy ra." Đầu óc Đồng Niệm vẫn còn đang mụ mị, cô theo bản năng nghĩ rằng Thẩm Thuật Bạch lại đang diễn tiếp cốt truyện, không ngờ lúc này thực sự có thể quay trở lại điểm mấu chốt của tình tiết.
Cái miệng phản ứng nhanh hơn não, cô lập tức nói theo yêu cầu của cốt truyện "Bây giờ cậu biết sợ rồi sao?
Muộn rồi Tôi nói cho cậu biết, tốt nhất sau này cậu nên làm người hầu cho tôi, phải nghe lời tôi, nếu không, tôi sẽ nói chuyện bức thư tình cho tất cả mọi người biết " Thẩm Thuật Bạch ".." Đôi môi mỏng của anh khẽ động đậy, có vẻ như lời của Đồng Niệm khiến anh vô cùng khó xử.
Nhưng Đồng Niệm biết, tình tiết quan trọng nằm ở phía saụ Tiếp theo chính là lúc Thẩm Thuật Bạch quay lại dáng vẻ chật vật của cô lúc này để uy hiếp cô.
Đồng Niệm đã chuẩn bị sẵn sàng.
Vì sắp phải lên hình, vốn là người cực kỳ để ý đến ngoại hình, cô còn đưa tay vuốt lại vài sợi tóc mai trước trán.
Sau đó, cô thấy Thẩm Thuật Bạch lắc lắc chiếc điện thoại không biết đã lấy ra từ lúc nào.
Anh nói với cô "Cậu cứ nói ra đi, video này sẽ bị phát lên mạng, cũng sẽ xuất hiện trong điện thoại của Quý Nhiên." Đồng Niệm ngẩn người, ngây ra tại chỗ.
"Video?" Không phải chứ, anh quay video từ lúc nào?
Sao cô hoàn toàn không chú ý thấy?
"Video gì cơ?" Đồng Niệm định nhào tới cướp điện thoại.
Đáng tiếc là Thẩm Thuật Bạch quá cao.
Đồng Niệm chỉ cao 1m65, chân dài tỉ lệ đẹp, nhưng Thẩm Thuật Bạch cao 1m88, thậm chí còn có thể cao thêm nữa.
Anh chỉ cần giơ tay lên, Đồng Niệm có kiễng chân cũng chẳng chạm tới nổi cái điện thoại đó.
Thẩm Thuật Bạch thong dong nhìn Đồng Niệm cuống quýt nhảy lên nhảy xuống, sau đó anh dùng một tay mở khóa điện thoại, xoay màn hình về phía Đồng Niệm, phát đoạn video vừa quay.
Giây tiếp theo, trong điện thoại của Thẩm Thuật Bạch phát ra những âm thanh mập mờ quen thuộc.
"Ưm..
ư.."