Chương 16
lại hiện lên trong đầu cô.
Đồng Niệm bị Thẩm Thuật Bạch kéo vào nhà vệ sinh, bị Thẩm Thuật Bạch ấn lên cửa.
Đồng Niệm tiếp tục nói lời khiêu khích Thẩm Thuật Bạch, khiến anh không thể nhẫn nhịn được nữa mà bịt miệng cô lại.
Đồng Niệm bị bịt miệng vẫn không chịu an phận, cô dùng bức thư tình để uy hiếp Thẩm Thuật Bạch, bắt anh sau này phải nghe lời mình, nếu không, cô sẽ rêu rao chuyện bức thư tình cho cả thiên hạ biết.
Kết quả là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Thẩm Thuật Bạch đã quay lại video của Đồng Niệm lúc này, uy hiếp cô rằng nếu dám nói ra chuyện bức thư tình, video này sẽ bị phát tán lên mạng, cũng sẽ xuất hiện trong điện thoại của Quý Nhiên.
Đồng Niệm bị Thẩm Thuật Bạch uy hiếp ngược lại, buộc phải trở thành 'người hầu' của Thẩm Thuật Bạch ở trường.
Đồng Niệm thẫn thờ đọc hết cốt truyện trong đầu, cô chỉ cảm thấy não bộ của mình sắp không đủ dùng nữa rồi.
Tác giả ngớ ngẩn, cốt truyện cũng ngớ ngẩn Thẩm Thuật Bạch không phải là nam phụ si tình, thâm tình không đổi sao?
Sao sau lưng lại đi uy hiếp nữ phụ, còn bắt nữ phụ làm người hầu cho mình vậy?
Đây là kiểu nam phụ âm hiểm đáng sợ gì thế này, có chút nào liên quan đến sự thâm tình và dịu dàng đâu chứ?
Lúc viết truyện, tác giả không thèm để ý đến thiết lập nhân vật nữa đúng không?
Thế này là hoàn toàn lệch tính cách rồi còn gì Đồng Niệm muốn khóc mà không ra nước mắt.
Lần này, cốt truyện hoàn toàn thúc giục Đồng Niệm thực hiện, cô cũng chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo, khiêu khích Thẩm Thuật Bạch.
Chỉ là trước khi khiêu khích, Đồng Niệm vốn hơi thích sạch sẽ, cô hỏi "Có thể cho tôi mượn áo khoác của cậu một chút không?" Cô hơi ghét bỏ việc mình sắp bị ấn lên cửa.
Cho dù cánh cửa này nhìn rất sạch nhưng đó vẫn là cửa nhà vệ sinh mà, Đồng Niệm không thể bước qua được rào cản tâm lý của chính mình.
Thẩm Thuật Bạch im lặng nhìn cô một hồi, không biết anh đang nghĩ gì, vậy mà anh lại thực sự cởi áo khoác ra đưa cho Đồng Niệm.
Đồng phục của trường được may đo theo vóc dáng từng người.
Thẩm Thuật Bạch cao lớn, áo khoác của anh có thể dễ dàng bao bọc lấy toàn bộ cơ thể Đồng Niệm.
Trên áo khoác thoang thoảng mùi hương gỗ mát lạnh, mùi hương quen thuộc khiến Đồng Niệm thả lỏng đôi chút.
Giây tiếp theo, cơ thể Thẩm Thuật Bạch đã ép tới.
Một tiếng "bộp" vang lên, Đồng Niệm lùi lại hai bước nhưng lại đập vào cửa, hoàn thành tình tiết bị Thẩm Thuật Bạch ấn lên cửa.
Đồng Niệm thừa thắng xông lên, bắt đầu liến thoắng khiêu khích Thẩm Thuật Bạch, chê bai anh từ đầu đến chân, đợi Thẩm Thuật Bạch không chịu nổi mà bịt miệng mình lại.
Thẩm Thuật Bạch đã bịt miệng cô thật.
Nhưng có gì đó sai sai.
Đồng Niệm ngơ ngác tựa vào cửa, bị ép phải ngửa đầu lên.
Không một ai nói cho cô biết Thẩm Thuật Bạch sẽ dùng môi của mình để bịt miệng cô cả Đây mà là bịt miệng à??
Mẹ nó, đây là hôn mà Đồng Niệm khoác chiếc áo đồng phục của Thẩm Thuật Bạch lên người, bản thân cô vốn đã bị hơi thở của anh bao trùm lấy.
Bây giờ, cô lại bị Thẩm Thuật Bạch ấn lên cửa chặn miệng, đến hơi thở nơi đầu môi cũng toàn là mùi vị của Thẩm Thuật Bạch luôn rồi Không phải chứ.
Sao lại thành hôn nhau thế này?
Đầu óc Đồng Niệm hoàn toàn không theo kịp cái cốt truyện chuyển biến quá nhanh này.
Cô vừa định mở miệng vùng vẫy, Thẩm Thuật Bạch chỉ